Lời Nói Đầu

Lời Nói Đầu

Price:

Read more

Osho - Thân Thiết
Lời Nói Đầu

Mọi người đều sợ thân thiết - nó là điều khác dù bạn nhận biết về nó hay không. Thân thiết nghĩa là phơi bày bản thân bạn trước người lạ - và chúng ta tất cả đều là người lạ; chẳng ai biết ai. Chúng ta thậm chí còn là người lạ với bản thân mình bởi vì chúng ta không biết chúng ta là ai.
Thân thiết đem bạn tới gần người lạ. Bạn phải vứt bỏ tất cả mọi phòng thủ; chỉ thế thì thân thiết mới là có thể. Và nỗi sợ là ở chỗ nếu bạn vứt bỏ tất cả mọi phòng thủ, tất cả mặt nạ của bạn, ai biết người lạ sẽ làm gì với bạn? Chúng ta tất cả đều che giấu cả nghìn lẻ một thứ, không chỉ với người khác mà với bản thân mình, bởi vì chúng ta đã được nuôi dưỡng bởi nhân loại ốm yếu với đủ mọi loại kìm nén, cấm đoán, kiêng kị. Và nỗi sợ là ở chỗ với ai đó là người lạ - và điều đó chẳng thành vấn đề, bạn có thể đã sống với một người trong ba mươi năm, bốn mươi năm; tính lạ chẳng bao giờ biến mất - người ta cảm thấy an toàn hơn khi giữ chút ít phòng thủ, chút ít khoảng cách, bởi vì ai đó có thể tận dụng điểm yếu của bạn, nhược điểm của bạn, mong manh của bạn.
Mọi người đều sợ thân thiết.
Vấn đề trở nên phức tạp hơn bởi vì mọi người đều muốn thân thiết. Mọi người đều muốn thân thiết bởi vì nếu không bạn một mình trong vũ trụ này - không bạn bè, không người yêu, không ai bạn có thể tin cậy được, không người nào bạn có thể mở tất cả các vết thương của mình ra. Và vết thương không thể được chữa lành chừng nào chúng còn chưa được mở ra. Bạn càng che giấu chúng, chúng càng trở nên nguy hiểm hơn. Chúng có thể trở thành ung thư.
Một mặt thân thiết là nhu cầu bản chất, cho nên mọi người đều khao khát nó. Bạn muốn người khác thân thiết để cho người khác vứt bỏ phòng thủ của họ, trở thành mong manh, cởi mở tất cả các vết thương của người đó, vứt bỏ tất cả các mặt nạ và cá tính giả của người đó, đứng trần trụi như người đó vậy. Và mặt khác, mọi người đều sợ thân thiết - bạn muốn thân thiết với người khác, nhưng bạn không muốn vứt bỏ phòng thủ của mình. Đây là một trong những xung đột giữa bạn bè, giữa người yêu: Không ai muốn vứt bỏ phòng thủ của mình, và không ai muốn tới trong trần trụi và chân thành, cởi mở hoàn toàn - vậy mà cả hai đều cần thân thiết.
Chừng nào bạn còn chưa vứt bỏ tất cả những kìm nén và cấm đoán của mình - cái vốn là món quà của tôn giáo của bạn, văn hoá của bạn, xã hội của bạn, bố mẹ của bạn, giáo dục của bạn - bạn sẽ không bao giờ có khả năng thân thiết với ai đó. Và bạn sẽ phải lấy bước đầu.
Nhưng nếu bạn không có kìm nén hay cấm đoán nào, thế thì bạn cũng không có vết thương nào. Nếu bạn đã sống một cuộc sống đơn giản, tự nhiên, sẽ không có sợ hãi thân thiết, chỉ có niềm vui vô cùng của hai ngọn lửa tới gần nhau thế, chúng gần như trở thành một ngọn lửa. Và sự gặp gỡ này cực kì hài lòng, thoả mãn, hoàn thành. Nhưng trước khi bạn có thể đạt tới thân thiết, bạn phải lau sạch ngôi nhà mình hoàn toàn.
Chỉ con người của thiền mới có thể cho phép thân thiết xảy ra. Người đó chẳng có gì để che giấu. Tất cả những điều làm cho người đó sợ rằng ai đó có thể biết, bản thân người đó đã vứt bỏ rồi. Người đó chỉ có trái tim im lặng và yêu thương.
Bạn phải chấp nhận bản thân mình trong tính toàn bộ của mình. Nếu bạn không thể chấp nhận bản thân mình trong tính toàn bộ của mình, làm sao bạn có thể trông đợi ai đó khác chấp nhận bạn được? Và bạn đã từng bị mọi người kết án, và bạn đã học chỉ mỗi một điều: tự kết án mình. Bạn cứ che giấu nó; nó không phải là cái gì đó đẹp đẽ để trưng bày cho người khác. Bạn biết những điều xấu đang giấu kín trong mình, bạn biết điều ác đang bị giấu kín trong bạn, bạn biết tính thú vật bị giấu kín trong bạn. Chừng nào bạn còn chưa biến đổi thái độ của mình và chấp nhận bản thân mình như một trong những con vật trong sự tồn tại...
Từ con vật - animal không xấu. Nó đơn giản nghĩa là sống động; nó bắt nguồn từ anima. Bất kì ai đang sống động đều là con vật. Nhưng con người đã được dạy, "Bạn không phải là con vật; con vật ở xa dưới bạn. Bạn là con người." Bạn đã được cho sự cao siêu giả dối. Sự thực là, sự tồn tại không tin vào cao siêu và thấp kém. Với sự tồn tại, mọi thứ đều bình đẳng: cây cối, chim chóc, con vật, con người. Trong sự tồn tại, mọi thứ đều tuyệt đối được chấp nhận như nó vậy; không có kết án.
Nếu bạn chấp nhận tính dục của mình vô điều kiện, nếu bạn chấp nhận rằng con người và mọi sinh linh trên thế giới là mong manh, rằng cuộc sống là sợi chỉ rất mảnh có thể bị đứt vào bất kì lúc nào... Một khi điều này được chấp nhận, và bạn vứt bỏ bản ngã giả tạo - của việc là Alexander Đại đế, Mohammad Ali ba lần vĩ đại - bạn đơn giản hiểu rằng mọi người là đẹp trong cái bình thường của mình và mọi người đều có nhược điểm; chúng là một phần của bản tính người bởi vì bạn không được làm từ thép. Bạn được làm từ thân thể rất mảnh mai. Khoảng thân nhiệt của cuộc đời bạn là giữa ba sáu độ và bốn ba độ, chỉ bẩy độ là toàn thể khoảng nhiệt cuộc sống bạn. Xuống thấp dưới nó và bạn chết; vượt lên hơn nó và bạn chết. Và cùng điều đó áp dụng cho cả nghìn lẻ một thứ trong bạn. Một trong những nhu cầu cơ bản nhất là được cần tới. Nhưng không ai muốn chấp nhận rằng "chính nhu cầu cơ bản của tôi là được cần tới, được yêu mến, được chấp nhận."
Chúng ta đang sống trong giả vờ thế, đạo đức giả thế - đó là lí do tại sao thân thiết tạo ra sợ hãi. Bạn không phải là cái bạn dường như là. Dáng vẻ của bạn là giả. Bạn có thể dường như là thánh nhân, nhưng sâu bên dưới bạn vẫn là con người yếu đuối với tất cả những ham muốn và tất cả những khao khát.
Bước đầu tiên là chấp nhận bản thân mình trong tính toàn bộ - mặc cho tất cả truyền thống của bạn, cái đã đưa toàn thể nhân loại thành điên khùng. Một khi bạn đã chấp nhận bản thân mình như mình vậy, nỗi sợ thân thiết sẽ biến mất. Bạn không thể mất kính trọng, bạn không thể mất vĩ đại, bạn không thể mất bản ngã của mình. Bạn không thể mất tính đạo đức giả của mình, bạn không thể mất tính thánh thiện của mình - bạn tự mình đã vứt bỏ tất cả những cái đó.
Bạn giống như trẻ thơ, hoàn toàn hồn nhiên. Bạn có thể cởi mở bản thân mình bởi vì bên trong bạn không bị chất đầy những kìm nén xấu mà đã trở thành hư hỏng. Bạn có thể nói mọi điều mà bạn cảm thấy đích thực và chân thành. Và nếu bạn sẵn sàng để thân thiết, bạn sẽ động viên người khác cũng thân thiết. Cởi mở của bạn sẽ giúp cho người khác cũng cởi mở với bạn. Giản dị không giả dối của bạn sẽ cho phép người khác cũng tận hưởng giản dị, hồn nhiên, tin cậy, yêu mến, cởi mở.
Bạn đang bị nhốt trong những khái niệm ngu xuẩn, và nỗi sợ là ở chỗ nếu bạn trở nên rất thân thiết với ai đó, người đó sẽ trở nên nhận biết về nó. Nhưng chúng ta là những sinh linh yếu ớt - yếu ớt nhất trong toàn thể sự tồn tại. Con của con người là đứa trẻ yếu ớt nhất trong tất cả các con vật khác. Con của các con vật khác có thể sống sót không mẹ, không bố, không gia đình. Nhưng con của con người sẽ chết ngay lập tức. Cho nên yếu ớt này không phải là cái gì đó để bị kết án - nó là cách diễn đạt cao nhất của tâm thức. Hoa hồng cũng yếu ớt; nó không phải là đá. Và không cần cảm thấy khó chịu về điều đó, rằng bạn là bông hồng và không phải là đá.
Chỉ khi hai người trở nên thân thiết họ mới không còn là người lạ. Và đó là kinh nghiệm đẹp khi thấy rằng không chỉ bạn mới đầy nhược điểm mà người khác nữa - có lẽ mọi người - cũng đầy nhược điểm. Cách diễn đạt cao nhất của bất kì cái gì cũng đều trở nên yếu hơn. Rễ rất mạnh, nhưng hoa không thể mạnh thế được. Cái đẹp của nó là bởi vì sự không mạnh của nó. Vào buổi sáng nó nở cánh hoa ra để đón chào mặt trời, nhảy múa cả ngày trong gió, trong mưa, trong mặt trời, và đến tối cánh hoa đã bắt đầu rã rời rơi rụng; nó mất đi.
Mọi thứ đẹp, quí giá, đều sẽ rất nhất thời. Nhưng bạn muốn mọi thứ là thường hằng. Bạn yêu ai đó và bạn hứa, "Anh sẽ yêu em cả đời." Và bạn biết hoàn toàn rõ là bạn thậm chí không thể chắc chắn được ngày mai - bạn nói lời hứa giả dối. Tất cả mọi điều bạn có thể nói là, "Anh yêu em khoảnh khắc này, và anh sẽ trao tính toàn bộ của anh cho em. Về khoảnh khắc tiếp anh chẳng biết gì. Làm sao anh có thể hứa được? Em phải tha thứ cho anh."
Nhưng những người yêu đều hứa hẹn đủ mọi thứ họ không thể hoàn thành được. Thế rồi thất vọng bước vào; thế rồi khoảng cách trở nên ngày một lớn hơn; thế rồi tranh đấu, xung đột, vật lộn, và cuộc sống đã từng được ngụ ý trở nên hạnh phúc hơn lại trở thành chỉ là nỗi khổ dài lâu, mòn mỏi.
Nếu bạn trở nên nhận biết rằng bạn sợ thân thiết, điều đó có thể trở thành khải lộ lớn cho bạn, và thành cuộc cách mạng nếu bạn nhìn vào bên trong và bắt đầu vứt bỏ mọi thứ mà bạn cảm thấy xấu hổ và chấp nhận bản tính của bạn như nó vậy, không như nó đáng phải là. Tôi không dạy cái "phải" nào cả. Mọi cái "phải" đều làm cho tâm trí con người ốm yếu. Mọi người nên được dạy về cái đẹp của 'đây', huy hoàng vô cùng của bản tính. Cây không biết gì tới Mười lời răn, chim không biết gì tới Kinh sách Thiêng liêng. Chính con người mới tạo ra vấn đề cho bản thân mình. Bằng kết án bản tính riêng của mình, bạn trở nên chia chẻ, bạn trở thành tinh thần phân liệt.
Và không chỉ người thường mà cả những người ở tầm mức của Sigmun Freud, người đã đóng góp lớn cho nhân loại về tâm trí. Phương pháp của ông ấy là phân tâm, rằng bạn phải được làm cho nhận biết về tất cả những cái là vô thức trong bạn. Và đây là bí mật: Một khi một cái gì đó vô ý thức được mang tới tâm trí có ý thức, nó bay hơi. Bạn trở nên sạch hơn, nhẹ hơn. Ngày càng nhiều vô ý thức được làm nhẹ gánh, ý thức của bạn càng trở nên lớn hơn. Và khi miền vô ý thức co lại, lãnh thổ của ý thức mở rộng ra.
Đó là chân lí mênh mông. Phương Đông đã biết nó trong hàng nghìn năm, nhưng với phương Tây, Sigmund Freud đã giới thiệu nó - chẳng biết gì về phương Đông và tâm hồn học của nó. Đó là đóng góp cá nhân của ông ấy. Nhưng bạn sẽ ngạc nhiên: ông ấy chưa bao giờ sẵn sàng để được phân tâm cho chính mình. Người sáng lập của phân tâm học chưa bao giờ được phân tâm. Đồng nghiệp của ông ấy cứ nài nỉ đi nài nỉ lại: "Phương pháp thầy đã trao cho chúng tôi - và tất cả chúng tôi đều đã được phân tâm - sao thầy cứ khăng khăng rằng thầy không nên được phân tâm?"
Ông ấy nói, "Quên chuyện đó đi." Ông ấy sợ phơi bầy bản thân mình. Ông ấy đã trở thành thiên tài lớn và phơi bầy bản thân ông ấy sẽ đưa ông ấy xuống nhân loại bình thường. Ông ấy có cùng nỗi sợ, cùng ham muốn, cùng kìm nén. Ông ấy chưa bao giờ nói về giấc mơ của mình; ông ấy chỉ nghe về giấc mơ của người khác. Và đồng nghiệp của ông ấy rất ngạc nhiên - "Sẽ là đóng góp lớn lao khi biết về giấc mơ của thầy" - nhưng ông ấy chưa bao giờ đồng ý nằm ra trên tràng kỉ của nhà phân tâm và nói về giấc mơ của mình. Bởi vì giấc mơ của ông ấy cũng bình thường như của bất kì ai khác - đó là nỗi sợ.
Một Phật Gautam sẽ không sợ đi vào trong thiền. Đó là đóng góp của ông ấy - một loại thiền đặc biệt. Và ông ấy chắc sẽ không sợ bất kì việc phân tâm nào, bởi vì với người hành thiền, dần dần mọi giấc mơ của người đó biến mất. Ban ngày người đó vẫn còn im lặng trong tâm trí mình, không có lưu chuyển thông thường của các ý nghĩ. Và ban đêm người đó ngủ say, bởi vì mơ không là gì ngoài những ý nghĩ chưa được sống, ham muốn chưa được sống, khao khát chưa được sống từ ban ngày. Chúng đang cố gắng làm đầy đủ chúng, ít nhất trong giấc mơ.
Sẽ rất khó cho bạn tìm thấy ai đó mơ về vợ mình, hay về chồng mình. Nhưng điều tuyệt đối thông thường là họ mơ về vợ của hàng xóm và chồng của hàng xóm. Vợ sẵn có rồi, chồng không kìm nén cái gì khi có liên quan tới vợ. Nhưng vợ của hàng xóm bao giờ cũng đẹp hơn; cỏ bao giờ cũng xanh hơn ở phía bên kia hàng rào. Và cái mà không thể tiếp cận tới được lại tạo ra ham muốn sâu sắc để có được nó, để sở hữu nó. Ban ngày bạn không thể làm được điều đó, nhưng trong mơ ít nhất bạn cũng tự do. Tự do với việc mơ chưa từng bị các chính phủ tước đi.
Sẽ không lâu đâu - chẳng mấy chốc họ sẽ tước nó đi, bởi vì các phương pháp đang sẵn có, đã sẵn có, cho nên họ có thể theo dõi khi nào bạn mơ và khi nào bạn không mơ. Và có khả năng một ngày nào đó tìm ra phương cách khoa học để cho giấc mơ của bạn có thể được chiếu lên màn ảnh. Một số điện cực sẽ được thêm vào trong đầu bạn. Bạn sẽ ngủ say, đang mơ vui sướng, làm tình với vợ hàng xóm bạn và toàn thế rạp chiếu bóng sẽ xem điều đó - và họ thường nghĩ người này là thánh nhân đấy!
Đến mức này thì bạn thậm chí có thể thấy; bất kì khi nào một người ngủ, quan sát xem: nếu tròng mắt của người đó không biểu lộ bất kì chuyển động nào của mắt người đó ở bên trong, thế thì người đó không mơ. Nếu người đó mơ thế thì bạn có thể thấy rằng mắt người đó đang chuyển động.
Có thể chiếu giấc mơ của bạn lên màn ảnh. Cũng có thể áp đặt việc mơ nào đó vào bạn. Nhưng ít nhất mãi cho tới giờ, thậm chí không thể chế nào có thể nói được về điều đó, rằng "Mọi người tự do mơ, đó là quyền tập ấm của họ."
Một Phật Gautam không mơ. Thiền là con đường vượt ra ngoài tâm trí. Ông ấy sống trong im lặng hoàn toàn hai mươi bốn giờ - không gợn sóng nào trên chiếc hồ tâm thức của ông ấy, không ý nghĩ, không mơ.
Nhưng Sigmund Freud sợ bởi vì ông ấy biết điều ông ấy mơ.
Tôi đã nghe nói về một sự vụ thực tế. Ba nhà tiểu thuyết lớn người Nga - Chekhov, Gorky và Tolstoy - cùng ngồi trên một ghế băng trong công viên và tán gẫu... và họ là những người bạn lớn. Tất cả đều là các thiên tài; tất cả đều sáng tạo ra những tiểu thuyết vĩ đại tới mức thậm chí ngày nay, nếu bạn đếm mười tiểu thuyết vĩ đại của thế giới, ít nhất năm cuốn sẽ là từ các nhà tiểu thuyết Nga - trước cách mạng. Sau cách mạng, họ đã không sáng tạo ra lấy một tiểu thuyết có phẩm chất của thiên tài. Bây giờ, đó là dưới chỉ dẫn của chính phủ. Chính phủ là nhà xuất bản duy nhất; chính phủ gọt tỉa, và những người gọt tỉa chẳng biết gì về nghệ thuật. Họ là công chức. Viên cảnh sát trưởng của Pune vừa mới hỏi rằng trước khi bài nói của tôi được xuất bản, ông ta sẽ gọt tỉa chúng - và cảnh sát trưởng làm gì với thiền? - nhưng điều đó đang xảy ra ở Nga, và bởi vì điều đó, trong thời gian bẩy mươi năm sau cách mạng, họ đã không có khả năng tạo ra một tác phẩm lớn. Nhưng trước cách mạng, Nga ở hàng đầu trong tính sáng tạo. Ba người này vẫn được tính là những tiểu thuyết gia vĩ đại.
Chekhov đang nói về những người đàn bà trong đời mình. Gorky tham gia vào; ông ấy cũng nói vài điều. Nhưng Tolstoy vẫn còn im lặng. Tolstoy là người Ki tô giáo rất tôn giáo chính thống... bạn sẽ ngạc nhiên mà biết rằng Mahatma Gandhi ở Ấn Độ đã chấp nhận ba người làm thầy của ông ấy, và một người là Tolstoy.
Và ông ấy phải đã từng kìm nén nhiều thế... ông ấy là một trong những người giầu nhất ở Nga - ông ấy thuộc vào gia đình hoàng gia - nhưng ông ấy sống như kẻ ăn xin nghèo nàn, bởi vì "được ân huệ là những người nghèo và họ sẽ được kế thừa vương quốc của Thượng đế," và ông ấy không sẵn lòng từ bỏ vương quốc của Thượng đế lại sau. Điều này không đơn giản, và nó không phải là vô ham muốn - nó là ham muốn quá nhiều. Nó là tham lam quá nhiều, nó là bản năng quá nhiều về quyền lực. Ông ấy hi sinh cuộc đời này và niềm vui của nó bởi vì nó là cuộc đời nhỏ bé... và thế rồi ông ấy sẽ tận hưởng thiên đường và vương quốc của Thượng đế vĩnh hằng. Đó là việc mặc cả hời, gần giống như xổ số, và chắc chắn.
Ông ấy sống cuộc sống rất vô dục, toàn ăn chay... ông ấy gần như thánh nhân. Một cách tự nhiên, giấc mơ của ông ấy phải đã rất xấu, ý nghĩ của ông ấy phải đã rất xấu, và khi Chekhov và Gorky hỏi ông ấy, "Tolstoy, sao ông im lặng? Nói điều gì đó đi chứ!" Ông ấy nói, "Tôi không thể nói được điều gì về đàn bà. Tôi sẽ nói điều đó chỉ khi một chân tôi ở dưới mồ. Tôi sẽ nói điều đó, và nhảy vào mồ."
Bạn có thể hiểu tại sao ông ấy sợ thế khi nói về bất kì cái gì - điều đó đã sôi bên trong ông ấy. Bây giờ, bạn không thể rất thân thiết với người như Tolstoy.
Thân thiết đơn giản nghĩa là, "Các cánh cửa của trái tim đều mở cho bạn, bạn được đón chào đi vào và là khách." Nhưng điều đó là có thể chỉ nếu bạn có trái tim không bốc mùi bởi dâm dục bị kìm nén, trái tim không sôi lên với đủ mọi loại hư hỏng, điều là tự nhiên - tự nhiên như cây cối, hồn nhiên như trẻ thơ. Thế thì không có sợ hãi thân thiết.
Đó là điều tôi đang cố gắng làm: giúp bạn làm nhẹ gánh vô ý thức của bạn, làm nhẹ gánh tâm trí bạn, trở thành bình thường. Không có gì đẹp hơn là chỉ đơn giản và bình thường. Thế thì bạn có thể có nhiều bạn thân thiết, nhiều mối quan hệ thân thiết nhất có thể được, bởi vì bạn không sợ cái gì cả. Bạn trở thành cuốn sách mở - bất kì ai cũng có thể đọc. Không có gì che giấu cả.
Mọi năm, câu lạc bộ săn lại đi lên vùng núi Montana. Các thành viên rút rơm để quyết định ai sẽ làm bếp và cũng đồng ý rằng bất kì ai phàn nàn về thức ăn sẽ tự động thay thế cho anh nuôi không may mắn.
Nhận ra rằng sau vài ngày không ai muốn liều nói ra cái gì, Sanderson quyết định một kế hoạch liều lĩnh. Anh ta tìm một ít phân nai sừng tấm và thêm vào đó hai nắm món hầm đêm đó. Mọi người nhăn nhó quanh đống lửa trại sau vài miếng đầu, nhưng không ai nói gì cả. Thế rồi một thành viên bỗng nhiên phá tan im lặng. "Này," anh ta kêu lên, "món này có mùi như cứt sừng nai tấm - nhưng mà ngon!"
Anh ta không phàn nàn. Thực tế, anh ta ca ngợi!
Bạn có nhiều khuôn mặt thế. Bên trong, bạn nghĩ điều này; bên ngoài, bạn bày tỏ cái gì đó khác. Bạn không phải là một toàn thể hữu cơ.
Thảnh thơi và phá huỷ chia chẻ mà xã hội đã tạo ra trong bạn. Chỉ nói điều bạn ngụ ý. Hành động theo tính tự phát riêng của bạn, đừng bao giờ bận tâm về hậu quả. Đó là cuộc sống nhỏ, và nó không nên bị làm hỏng trong việc nghĩ về hậu quả ở đây và sau đây.
Người ta nên sống một cách toàn bộ, mãnh liệt, vui vẻ, và giống như cuốn sách mở, sẵn có cho bất kì ai đọc nó. Tất nhiên bạn sẽ không làm ra cái tên trong sách lịch sử. Nhưng phỏng có ích gì để làm ra cái tên trong sách sử?
Sống, thay vì nghĩ về việc được ghi nhớ đi. Bạn sẽ chết.
Hàng triệu người đã sống trên trái đất và chúng ta không biết thậm chí tới tên của họ. Chấp nhận sự kiện đơn giản này đi, rằng bạn ở đây chỉ trong vài ngày và thế rồi bạn sẽ qua đi. Vài ngày này không nên bị phí hoài trong đạo đức giả, trong sợ hãi. Những ngày này phải được sống hân hoan - bởi vì không ai biết gì về tương lai cả. Cõi trời của bạn và địa ngục của bạn và Thượng đế của bạn có thể nhất thì tất cả đều là giả thuyết thôi, không được chứng minh. Điều duy nhất ở trong tay bạn là cuộc sống của bạn - làm cho nó thành giầu có nhất có thể được đi.
Bằng thân thiết, bằng tình yêu, bằng cởi mở bản thân mình cho nhiều người, bạn trở nên giầu có hơn. Và nếu bạn có thể sống trong tình yêu sâu sắc, trong tình bạn sâu sắc, trong thân thiết sâu sắc, với nhiều người, bạn đã sống đúng. Và bất kì khi nào bạn ngẫu nhiên là vậy, bạn đã học được nghệ thuật này; bạn sẽ sống ở đó nữa, một cách hạnh phúc.
Nếu bạn đơn giản, yêu thương, cởi mở, thân thiết, bạn tạo ra cõi trời quanh mình. Nếu bạn đóng, thường xuyên phòng thủ, bao giờ cũng lo nghĩ rằng ai đó có thể đi tới biết ý nghĩ của bạn, giấc mơ của bạn, hư hỏng của bạn, bạn đang sống trong địa ngục. Địa ngục là ở bên trong bạn - và cõi trời cũng vậy. Chúng không phải là nơi chốn địa lí, chúng là nơi chốn tâm linh.
Lau sạch bản thân mình đi. Và thiền không là gì ngoài lau sạch tất cả những rác rưởi đã tụ tập trong tâm trí bạn. Khi tâm trí im lặng và trái tim ca hát, bạn sẽ sẵn sàng - không sợ hãi nào mà với niềm vui lớn lao - để thân thiết. Và không có thân thiết, bạn một mình ở đây giữa những người lạ. Có thân thiết, bạn được bao quanh bởi bạn bè, bởi những người yêu bạn. Thân thiết là kinh nghiệm lớn lao. Người ta không nên bỏ lỡ nó.

Ads Belove Post